Wednesday, January 4, 2012

Hành trình vào bản chất của Dân Chủ và Thịnh Vượng - Công trình chưa hoàn tất của anh Trần Huỳnh Duy Thức













Kính gửi: Dân làm Báo

Tôi là Trần Văn Huỳnh, cha của Trần Huỳnh Duy Thức.

Trong các tài liệu Thức viết mà gia đình tìm thấy sau khi Thức bị bắt, có một quyển sách đang được viết bằng tiếng Anh có tựa đề: HEWING QUEST FOR DEMOCRACY AND PROSPERITY (Hành trình vào bản chất của Dân Chủ và Thịnh Vượng). Công trình này vẫn chưa hoàn thành. Tuy nhiên tôi đọc thấy phần đầu của nó đề cập đến những vấn đề rất đáng quan tâm nên tôi đã dịch ra và gửi  phổ biến đến quý độc giả. Xin cảm ơn và kính chào.

Trần Văn Huỳnh
Điện thoại: +84 90 3350117
***
Hành trình vào bản chất của Dân Chủ và Thịnh Vượng

Nên hiểu tính độc lập của một nhà nước hoặc dân tộc như thế nào? Nhận thức cho rằng nền độc lập có nghĩa là nhà nước của nó cầm quyền bởi một nhóm người cùng sắc tộc với đại đa số dân chúng còn tương đối phổ biến. Sự chấp nhận sai lầm rộng rãi như vậy giúp các chế độ chuyên chế lợi dụng để duy trì sự thống trị. Do vậy một sự hiểu biết đúng về một nền độc lập là rất thiết yếu để tránh cho một dân tộc khỏi bị lệ thuộc. Nó cũng sẽ đòi hỏi chúng ta suy nghĩ đúng về các khái niệm sức mạnh của cá nhân và tính cá nhân. Đề tài này sẽ dẫn đến nhiều nghiên cứu về dân chủ và thịnh vượng cùng với các qui luật của chúng.

THỰC DÂN HAY CHUYÊN CHẾ

Có rất nhiều chế độ chuyên chế đã cầm quyền một cách độc đoán đất nước mình nhiều thập kỷ nay. Hầu hết đều từ những người đã giữ vai trò quan trọng trong việc giải phóng dân tộc khỏi sự cai trị thực dân. Thành tựu trên danh nghĩa của họ là đã mang lại nền độc lập cho dân tộc mình. Nhưng nhìn vào cuộc sống thực tế của những người đang sống ở những nước này. Thật khó mà không nói rằng họ lệ thuộc nặng nề dù màu da và chủng tộc của họ giống với những kẻ cầm quyền chuyên chế.

Thực ra những người này chỉ đơn giản là thay đổi sự thống trị của thực dân bằng của họ. Thường thấy ở những nơi này hàng đống sự xâm phạm quyền con người, tự do và lợi ích riêng tư trên danh nghĩa của an ninh và lợi ích quốc gia. Những công trạng ''giải phóng dân tộc'' bị khai thác để bảo tồn sự chính danh của các chế độ áp bức này. Ở vài nơi nỗi thống khổ của dân chúng còn tệ hơn những gì họ đã phải trải qua dưới thời thực dân. Bình mới rượu cũ mà thôi.

ĐỘC LẬP CÁ NHÂN VÀ ĐỘC LẬP DÂN TỘC

Sẽ không có sự độc lập nếu không có tự do. Và sẽ không có độc lập dân tộc nếu không có độc lập cá nhân. Điều này là chân lý. Vào giữa thế kỷ 19, Fukuzawa Yukichi - người được đánh giá là xuất chúng trong số những người sáng lập nên nước Nhật hiện đại - đã có một danh ngôn: ''Độc lập dân tộc nhờ độc lập cá nhân''. Ông chứng minh rằng nhờ có độc lập cá nhân mà một người không phải lệ thuộc vào sức mạnh của người khác. Nên chính nhờ sức mạnh cá nhân đó mới giúp một dân tộc cạnh tranh được với những dân tộc khác. Và chính tư tưởng đó đã biến nước Nhật thành một cường quốc trong vòng 30 năm từ sự lạc hậu nghèo nàn.

CÓ TỰ DO MỚI ĐỘC LẬP

Một cá nhân chỉ có thể độc lập nếu có đầy đủ tự do. Và chỉ khi nào quyền con người của một người được tôn trọng và bảo vệ đầy đủ bằng pháp quyền thì người đó mới có tự do hoàn toàn. Do vậy bản chất của nhà nước pháp quyền là một sự ủy trị hợp pháp để bảo vệ các quyền này và tự do cho từng cá nhân, từng người một. Trách nhiệm này phải được gìn giữ thiêng liêng như mục tiêu tối thượng của nhà nước đó. Không tuân theo quy tắc này sẽ gây ra sự xâm phạm tự do cá nhân nhân danh an ninh quốc gia, ổn định xã hội và trật tự cộng đồng như các chính quyền độc tài thường dùng để biện hộ một cách mơ hồ vì sự phát triển.

Những sự mơ hồ này trong thực tế dễ dàng trở thành những cái cớ để xâm hại an toàn của con người, tước đoạt nhân quyền và xúc phạm nhân phẩm một cách không nao núng để giành được đặc quyền cho những nhóm lợi ích hẹp hòi. Cách này sẽ chắc chắn làm cho người dân lệ thuộc vào những người cai trị bằng cách áp nỗi sợ hãi lên người bị trị. Không có tự do sẽ dẫn đến lệ thuộc bất chấp màu da và chủng tộc của những người cầm quyền. Sự phụ thuộc của cá nhân sẽ gây nên một quốc gia lệ thuộc mà không thể tránh được, ngay cả quốc gia đó không thuộc quyền tài phán của quốc gia khác.

SỰ UỶ TRỊ HỢP PHÁP

Canada và Úc theo chế độ quân chủ lập hiến, tôn Nữ hoàng Anh làm người đứng đầu nhà nước của họ. Nhưng ai có thể nói rằng họ là những dân tộc lệ thuộc? Khi nào người dân họ còn thích chế độ này thì nó còn tồn tại. Ngược lại, họ có thể bỏ phiếu để thay đổi thành chế độ cộng hòa, chẳng hạn, mà không có vấn đề gì. Họ hoàn toàn tự do lựa chọn chế độ chính trị nên dân tộc họ thực sự độc lập.

Nếu Barack Obama thắng cử tổng thống Mỹ, liệu người da trắng có tự xem họ là một chủng tộc lệ thuộc? Và người da đen sẽ tìm thấy sự độc lập của họ nhờ chiến thắng đó? Ai trả lời có sẽ thật là ngớ ngẩn. Sự uỷ trị chỉ hợp pháp khi nó được bầu chọn bằng một cuộc bầu cử tự do mà người dân, chính là những người ủy nhiệm, không bị sợ hãi và thiếu thốn để thực hiện quyền bỏ phiếu của mình. Đối với luật pháp cũng vậy. Jean Jacques Rousseau (+) đã viết trong tuyệt tác ''Khế ước xã hội'' của ông rằng: ''Bất cứ luật nào mà người dân không phê chuẩn trực tiếp thì vô hiệu và vô dụng - trên thực tế nó không đúng là luật''.

Tính hợp pháp của một sự ủy trị không liên quan đến chủng tộc, màu da, giới tính, v.v... hoặc công trạng đã qua hay tuyên bố ''vì dân'' của một đảng cầm quyền bằng tiếm quyền, v.v... Làm cho người dân hoặc khiếp sợ hoặc lệ thuộc kinh tế vào những người có quyền lực là cách mà một chế độ cường quyền nắm quyền để ép người dân phục tùng ý chí của nó. Do đó, nó không bao giờ là một sự ủy trị hợp pháp ngay cả nó chấp nhận quyền bầu cử của người dân trên danh nghĩa.

NHÂN QUYỀN, DÂN CHỦ VÀ THỊNH VƯỢNG

Đó là lý do mà Tuyên ngôn toàn thế giới về Nhân quyền (UDOHR) tuyên bố và tin rằng con người chỉ thực sự tự do khi không phải sợ hãi và không bị thiếu thốn. Nhằm mục đích này, bản Tuyên ngôn đã được cụ thể hóa thành Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị (ICCPR) và Công ước quốc tế về các quyền kinh tế, xã hội và văn hóa (ICESCE) nhằm bảo vệ và thúc đẩy các quyền cơ bản này trên toàn thế giới. Không phải ngẫu nhiên mà hầu hết các nước thuộc thế giới thứ nhất tôn trọng trước tiên và bảo vệ trên hết các quyền đó trong hiến pháp của họ một cách đầy đủ, và làm cho chúng có hiệu lực trong thực tế. Chính cách thức này đã đưa các quốc gia này trở thành những đất nước dân chủ và thịnh vượng nhất thế giới.

Các quyền này là thiêng liêng và do Tạo hóa ban cho, không phải do bất kỳ ai khác là con người hoặc bất cứ cái gì thuộc về con người. Do vậy ủng hộ các quyền này tức là tuân theo các qui luật tất yếu khách quan, chính là các luật của Tạo hóa. Con người có thể phát hiện và hiểu được các luật này nhưng không thể sáng tạo ra chúng theo ý muốn của mình. Nếu luật của con người mà không thuận theo các luật tương ứng của Tạo hóa thì sẽ không có tác dụng, và cuối cùng có thể sụp đổ.

TÍNH TOÀN VẸN CỦA CÁC QUYỀN CON NGƯỜI

Một máy bay sẽ không thể cất cánh nếu nó được thiết kế bởi những qui tắc không nghiêm ngặt tuân thủ luật vạn vật hấp dẫn, định luật Bernoulli và v.v... Ngay sau khi giành được chủ quyền từ Vương quốc Anh, người Ấn độ đã ủng hộ quyền chính trị cho nhân dân bằng một chế độ đa đảng. Nhưng quyền kinh tế của họ lại bị hạn chế một cách khắc nghiệt nên họ chỉ có được một sự tự do khuyết tật, vì vậy không tạo ra được một nền dân chủ thực chất. Do đó, họ chìm đắm trong cơ hàn cho đến khi họ hủy bỏ cơ quan cấp phép khổng lồ vào năm 1991, khởi đầu cho sự dân chủ trong hoạt động kinh tế. Hàng chục triệu người Ấn đã thoát khỏi sự bần cùng hóa từ đó, kéo theo các thành tựu khác về kinh tế, chính trị, xã hội, văn hóa, công nghệ, quốc phòng, v.v... Điều này giải thích vì sao Châu Phi vẫn còn đầy rẫy các dân tộc khốn khổ bất chấp sự tồn tại tràn lan lâu nay của rất nhiều đảng chính trị.

Trung Quốc và Việt Nam tạo ra một phiên bản khác về sự vi phạm tính toàn vẹn của các quyền con người. Hai nước này đã thừa nhận quyền kinh tế cho người dân nhưng vẫn tước đoạt không khoan nhượng quyền chính trị của họ, gây nên một kiểu tự do què quặt khác. Mặc dù mô hình này có thể tạo nên sự tiến bộ kinh tế và các thành tích ấn tượng về xóa đói giảm nghèo, nhưng nó cũng đồng thời nuôi dưỡng bất bình và suy thoái xã hội rồi nhốt chúng lại. Khi sự trầm trọng này trở nên mục ruỗng thì nó sẽ dẫn tới việc bộ máy chính trị tự dân chủ hóa hoặc sẽ kết thúc trong sụp đổ toàn diện về kinh tế, xã hội, chính trị và một chế độ bị lật nhào. Đây là tiến trình tất yếu vì nó phá vỡ sự toàn vẹn của các quyền con người vốn thuộc về luật của Tạo hóa. Dưới tác động của toàn cầu hóa và xã hội Internet, tiến trình này sẽ diễn biến rất nhanh, nhanh hơn đã từng chứng kiến trong thời gian chiến tranh lạnh dẫn đến sự tan rã của hệ thống Đông Âu và Liên Xô.

CÁC QUI LUẬT PHÁT TRIỂN

Sự phân tích bản chất của các trường hợp trên cho thấy: xã hội loài người sẽ phồn vinh khi con người có quyền tự do mưu cầu thịnh vượng cho riêng mình, và nhờ vậy cũng sẽ cho những người mà anh ta cần nhờ đến để đạt được mục đích của mình. Đây chính là qui luật căn bản của kinh tế thị trường do Tạo hóa làm ra thông qua tính ứng xử phổ quát của con người. Và một nền kinh tế thị trường chỉ vận hành tốt và ổn định trong một xã hội có đủ tự do. Xã hội đó chính là cơ chế tự động để đạt được trạng thái cân bằng của tất cả các phương diện kinh tế một cách hiệu quả. Adam Smith gọi cơ chế này là ''Bàn tay vô hình'' - cũng là một luật của Tạo hóa mà ông đã phát hiện và hiểu rõ để giúp phát triển việc nghiên cứu kinh tế.

Việc nghiên cứu chia kinh tế thành hai nhánh: kinh tế học thực chứng và kinh tế học chuẩn tắc. Kinh tế học thực chứng nghiên cứu các qui luật tất yếu của các yếu tố kinh tế và tác động tương hỗ giữa chúng, tức là các thực tế khách quan của kinh tế. Còn kinh tế học chuẩn tắc nghiên cứu các kêt quả của hành động và quyết định kinh tế của con người theo quan hệ nhân quả từ các qui luật tất yếu trên. Chấp nhận kinh tế thị trường chỉ mới là sự áp dụng các qui luật này, nhưng chưa đủ. Nó còn đòi hỏi không thể thiếu một cơ chế để đảm bảo các quyết định kinh tế của chính phủ là vì đại chúng, vì đa số. Không có cơ chế này thì, do mục đích mưu cầu thịnh vượng, con người sẽ hướng động lực của mình nhằm thỏa mãn những người ra quyết định đang nắm quyền thay vì dân thường. Mối nguy đạo đức này có thể bị chỉ trích gay gắt nhưng nó không phải là chuyện bất thường, và bất chấp những đả kích nó vẫn tồn tại tràn lan như dịch bệnh và xói mòn bất kỳ xã hội nào không có một nền dân chủ đủ thực chất. Một hệ thống như vậy được gọi là chủ nghĩa tư bản thân hữu mà kết quả tốt nhất của nó tạo ra chỉ là một đất nước thu nhập trung bình và dậm chân ở cái bẫy đó.

BẢN CHẤT VÀ HÌNH THÁI CỦA DÂN CHỦ

Bản chất của dân chủ đơn giản chỉ là sự tuân theo các quyền con người và tuân thủ tính toàn vẹn của các quyền đó. Đó cũng chính là sự tuân thủ các qui luật tất yếu vì tính chất của quyền con người là do Tạo hóa tạo ra. Sự tôn trọng như vậy được thực hiện càng đầy đủ thì nền dân chủ đạt được càng thực chất. Bản chất này của dân chủ là không thay đổi theo bất kỳ yếu tố nào thuộc về con người như chủng tộc, màu da, giới tính, ngôn ngữ, tôn giáo, quan điểm chính trị hay quan điểm khác, nguồn gốc quốc gia hay xã hội, sự giàu có, xuất thân, trình độ phát triển hoặc những trạng thái khác. Những yếu tố này chỉ ảnh hưởng đến hình thái của một xã hội dân chủ vốn chỉ là kết quả sinh ra từ sự vận động của các yếu tố đó dựa trên các luật của Tạo hóa, bao gồm cả quyền con người. Hình thái có thể thay đổi nhưng bản chất thì không. Hình thái phải là kết quả từ dưới lên và không nên là sự áp đặt từ trên xuống. Sự áp đặt như vậy đã chứa đựng bản chất chống dân chủ rồi.

Quan điểm về hình thái xã hội của con người chỉ có thể thành hiện thực một khi nó được thiết kế theo luật của Tạo hóa và nó phải thuyết phục được người dân tán thành một cách tự nguyện. Phác thảo một hình thái chủ quan, rồi ép uổng thô bạo người bị trị buộc họ miễn cưỡng chấp nhận nó như một lẽ phải chung duy nhất thì sẽ sinh ra một xã hội bất ổn triền miên. Lý do là khoảng cách giữa những chuẩn mực xã hội trên danh nghĩa và những cái tồn tại trên thực tế không ngừng gia tăng, gây ra sự sụp đổ niềm tin vì thất hứa. Đó là lúc cái hình thái phác thảo đó sẽ lụn bại mặc dù nó chưa bao giờ tồn tại trên thực tế giống như được phác thảo. Đây là những gì đã từng thấy từ Quốc xã ở Đức và Liên xô ở Nga.

ĐỘNG LỰC HAY SỢ HÃI

Khi một chính phủ phải thuyết phục người dân thì nó cũng phải tạo động lực cho họ. Người dân, đến lượt họ, sẽ tích tụ những xung lực phi thường để đẩy mạnh những gì chính phủ mong muốn hướng đến một vận mệnh tốt hơn cho dân tộc. Dù bất kỳ biểu hiện nào, một hình thái xã hội có thể thực sự tồn tại được trong cuộc sống sẽ luôn là hệ quả từ những hành động của dân thường tạo ra trên các luật của Tạo hóa. Hình thái đó có thể khớp với cái mà những người cầm quyền mong muốn chỉ khi nào họ làm cho ý chí của mình phù hợp với nguyện vọng của thường dân, và làm cho những luật mình mong muốn tuân thủ luật của Tạo hóa. Hiểu thấu lòng dân và hiểu rõ các qui luật tất yếu khách quan luôn là yêu cầu bức thiết của một xã hội dân chủ.

Thao túng quyền lực nhà nước để bắt dân thường phục tùng chủ tâm của một nhóm nhỏ sẽ tạo ra nỗi sợ hãi và làm cạn kiệt nguồn vốn con người như động lực, sáng tạo, niềm tin - là những giá trị thiết yếu nhất cho sự phát triển bền vững của một xã hội. Người dân phần nào có thể từ bỏ tự do của mình để đổi lấy việc sinh sống đến khi nào chính phủ có thể đảm bảo một sự phát triển kinh tế ổn định và phân phối thành quả của nó tương đối công bằng. Nhưng nhiệm vụ này là bất khả thi đối với các xã hội kém dân chủ. Khi nhiệm vụ này thất bại là lúc phải trả phí cho Tạo hóa vì đã vi phạm luật Tạo hóa. Phí đó là một chế độ bị lật đổ nhục nhã, và nhiều lúc là một cuộc cách mạng bạo lực đẫm máu. Một xã hội dân chủ không như vậy, ở đó người dân có thể thay đổi chính phủ một cách hòa bình.

TỪ SỢ HÃI ĐẾN LỆ THUỘC

Theo xu hướng tự nhiên, một chính phủ chống dân chủ luôn luôn phân phát nỗi sợ hãi để che ủ sự phàn nàn của những người dân cảm thấy phát ốm đối với sự quản lý của nó, và đàn áp những người bất đồng chính kiến nào phê phán sai lỗi của nó. Tuy nhiên nó cũng tự che ủ và bịt mắt chính mình trước những phản ánh của xã hội. Một chính phủ như vậy không thể xây dựng được một xã hội có thành tựu bền vững, mà là một xã hội cuối cùng sẽ suy tàn. Lý do là những người lệ thuộc thì không thể có năng lực để lãnh đạo nhân dân họ đi đến một nền độc lập dân tộc, mà chỉ đến một quốc gia phụ thuộc. Những kẻ độc tài và các chính phủ chống dân chủ thực sự là những người lệ thuộc mặc dù họ thường thể hiện uy quyền.

Một người độc lập thì không bao giờ lệ thuộc một cách thiếu suy nghĩ vào sự phê bình từ người khác, trong khi một người phụ thuộc thì sợ sự phê phán đó đến ám ảnh, tự kỷ rằng nó sẽ gây ảnh hưởng xấu đến mình. Anh ta không bao giờ đủ tự tin để hiểu rằng người ta nghĩ thế nào về mình chỉ hoàn toàn là hệ quả của chính cách hành xử của anh ta, chứ không phải của những người gay gắt chỉ trích mình. Đây đúng là đầu óc của những kẻ lệ thuộc mà khi nó thuộc về những người đang nắm quyền lực thì sẽ luôn dẫn đến sự đàn áp những người bất đồng chính kiến, sự đè nặng lên người dân bằng nỗi sơ hãi để che đậy sự yếu đuối của mình. Những kẻ cường hào che giấu tính hèn nhát của mình bằng sự tàn bạo. Bạo chúa Saddam Hussein đã lộ rõ sự đê hèn khi bị bắt lúc trốn chạy.

 HÀNH TRÌNH VÀO BẢN CHẤT CỦA DÂN CHỦ VÀ THỊNH VƯỢNG

Chế độ của Saddam đã bị lật đổ mấy năm nhưng nền độc lập cho quốc gia Iraq vẫn chưa có. Đấy không phải vì sự chiếm đóng của Mỹ. Điều đó chỉ có được khi người Iraq có ý thức tự tin để xây dựng sự độc lập cá nhân cho mình để làm cho dân tộc họ độc lập. Đây là cái BẮT BUỘC cho tất cả dân tộc trên thế giới để thực sự được tự do và độc lập nhằm có được dân chủ và thịnh vượng. Dưới 1/7 dân số thế giới được sống trong những đất nước như vậy trong khi hơn một nửa vẫn đang vật lộn với nghèo đói. Phong trào giải phóng dân tộc sau Thế chiến thứ II đã lớn mạnh và hoàn thành hơn nửa thế kỷ rồi nhưng vẫn chưa mang đến tự do và độc lập được cho nhiều nước để trở nên dân chủ và thịnh vượng. Mà hầu hết đã kéo theo các chế độ toàn trị; chính phủ mị dân; sự tước đoạt hoặc thu hẹp các quyền và tự do của con người; những người dân sợ hãi và lệ thuộc; sự nghèo túng và thậm chí là chết đói.

Lục tìm lịch sử thế giới về dân chủ và thịnh vượng trải dài từ thời La Mã cổ đại đến đến nay, và đào sâu vào bản chất của các phạm trù này để nắm được những bản chất cốt lõi của chúng nhằm hiểu rõ các qui luật tự nhiên liên quan. Và áp dụng các qui luật này nhằm tìm ra những con đường dẫn đến tự do, độc lập, dân chủ và thịnh vượng cho các quốc gia một cách bền vững và nhanh nhất chính là tham vọng của quyển sách này - Hành trình vào bản chất của Dân chủ và Thịnh vượng.

Quyển sách sẽ tìm hiểu căn nguyên của các phạm trù trên trong mối liên hệ với bản chất của một nhà nước pháp quyền và các hình thái khác nhau của nó, cũng như vai trò của một xã hội dân sự bên trong nó để đảm bảo người dân sống theo luật nhằm làm nó phát huy tác dụng. Và làm sao để khuyến khích tự do cá nhân trong lúc cân bằng nó với các giá trị phổ quát chung thay vì đánh bại chủ nghĩa cá nhân.

Quyển sách tin rằng những con đường như trên sẽ giúp duy trì hòa bình và ngăn ngừa chiến tranh cho thế giới.

Tác giả : Trần Huỳnh Duy Thức
Người dịch :  Trần Văn Huỳnh

(+) Một triết gia, nhà văn, nhà soạn kịch người Giơ-ne-vơ thuộc trường phái lãng mạn hồi thế kỷ 18. Triết lý chính trị của ông đã ảnh hưởng đến cuộc cách mạng Pháp.
Anh Trần Huỳnh Duy Thức

***
Bản tiếng Anh :

Original copy in English:

HEWING QUEST FOR DEMOCRACY AND PROSPERITY

How should the independence of a state or nation be understood? The perception which attributes the independence means its state is ruled by a group of people who have the same race with the vast majority's is rather widespread. This wrong embracing helps autocracies capitalized on it to maintain their hegemonies. A correct discernment of the independence, therefore, is very crucial to prevent a nation from dependency. It will too require us to think in right ways about the notion of personal strength and individuality. This theme will lead to many studies of democracy and wealth, and their principles.

COLONY OR AUTOCRACY

There are scads of autocracies who have arbitrarily ruled their countries for some decades. Most of them are the ones who played their important roles of the national liberations from colonies. Their nominal achievement were bringing the independence to their nations. But looking into the defacto life of those who live in these countries, it is too hard not to say what a dependent are they though their colors and races are the same with the absolute rulers'.

Those despots, in fact, simply changed the colonies' sways by theirs. There commonly finds a multitude of violations of human rights, freedom and personnel interests in the name of national security and sakes. The merits of ''national liberation'' are exploited to preserve the legitimacy of these repressive regimes. In some places the popular griefs and sufferings are even worse than what they had undergone in the colony time. Bottle changed so did not liquor.

PERSONAL INDEPENDENCE AND NATIONAL INDEPENDENCE

There will be no independence if there is no freedom. And there will be no national independence if there is no personal independence. This is the absolute truth. In the mid of 19th century, Fukuzawa Yukichi who has been credited as the eminent one among the founders of modern Japan made a famous maxim: ''National independence through personal independence''.

He justified that through personal independence, an individual does not have to depend on the strength of another. So it is that personal strength helps build a nation to rival all others. And it was this thought that turned Japan into a great power country within 30 years from a poor backwardness.

FREEDOM BEFORE INDEPENDENCE

An individual is not able to be independent if she or he doesn't have full freedom. And only when a person's human rights are fully respected and protected by the rule of law can she or he gain her or his freedom utterly. Therefore a rule-of-law state intrinsically means a legitimate mandate to protect these rights and freedom for every individual, one by one. This responsibility must be enshrined as the ultimate goal of that state. Failing to abide this rule will cause encroachment of individual freedom in the name of national security, social stability, public order that, in vague ways, are usually used by many despotisms to argue for development.

The ambiguity, in fact, easily becomes the pretext to impinge on human security, derogate human rights and offend human dignity relentlessly to gain the prerogative for a narrow interest group. This will definitely end up making the dependence of people on the rulers by imposing fear over the subjects. No freedom leads to dependence no matter what color and race is of the rulers, personal dependence unavoidably causes dependency even if its nation is not under the other country's jurisdiction.

LEGITIMATE MANDATE

Canada and Australia follow the constitutional monarchy system that crowns the Queen of the U.K as their head of state. But who can say that they are dependent nations? As long as their peoples like this system it just exists. On the contrary, they can vote to change the system, for instant, to the republic one without problem. They are completely free to choose their political system so their nations are truly independent.

If Barack Obama wins the presidential election in the US whether will the white see themselves as a dependent race? And will the black find their independence from that victory? One who answers yes will look very cock-eyed. A mandate is legitimate only when it is voted by a free election in which the peoples, namely, mandators are fear-free and want-free to cast their ballots. And so is the law. Jean Jacques Rousseau (+) has written in his magnum opus Social contract: ''Every law the people have not ratified in person is null and void - is, in fact, not a law''.

Legitimacy of a mandate knows neither race, color, sex, etc... nor birth,  accomplishment, ''for people'' manifesto of a party ruling by impingement, etc... Making the people either dreaded or economically contingent on the persons in power is the way that a brute tyranny wield to bend people to its strong will. It thereat is never a legitimate mandate even though it accepts the peoples' franchise nominally.

HUMAN RIGHTS, DEMOCRACY AND PROSPERITY

That's why The Universal Declaration Of Human Rights (UDOHR) proclaims and holds that a man just has freedom when he gets not only freedom from fear but also freedom from want. To this end, it has been concretized into the International Covenant on Civil and Political Rights (ICCPR) and the International Covenant on Economic, Social and Cultural Rights (ICESCR) to protect and promote these fundamental rights worldwide. As it was not happened on, most of the first world countries firstly respect and ultimately protect those rights in their constitutions fully and enforce them in reality. This was the way that has led these nations to the most democratic and prosperous countries on over the world.

Those rights are sacred and endowed by The Creator,  not by anyone else who is a human being or anything belongs to human. Therefore upholding these rights means observance of the objective and natural principles, so called The Creator's laws that human can discover to understand but can not create as he desires. If a human law does not conform with the correspondent Creator's laws, it won't work well and could collapse eventually.

INTEGRITY OF HUMAN RIGHTS

An airplane will not be able to take off if it is designed by the rules that do not thoroughly obey the Universal law of gravitation, Bernoulli's law and so on. Right after retrieving their sovereignty from the U.K, Indian upheld the political right for peoples by a multi party system. But their economic right was severely restricted so they got a hamstrung freedom that would not make a gist democracy. That's why they had immersed in the numbing poverty until they repealed the mammoth permit raj in 1991, initiating the democracy in economic activities. Tens of millions of Indian have been lifted out of impoverishment since then, bringing about a series of other achievements of economy, politics, society, culture, technology, defense, etc ... This tells why Africa is still rife with wretched nations despite of their long existence of repletion of political parties.

China and Vietnam make another version of infringement on the integrity of human rights. The two countries have recognized the economic right for their peoples but still unrelentingly dis posses their political rights, occasioning another cripple freedom. This model, though, can deliver economic progress and impressive result in combating poverty it simultaneously nurtures social grievances, and decadences and pen them up. When this deterioration comes to fester it will either lead the political body to democratize itself or end up collapse of all economy, society and politics and an upended regime. This is the inevitable evolution because it breaks the integrity of human rights that belong to The Creator's law. Under the clout of globalization and Internet society, this evolution progresses very fast, sooner than ever seen in the cold war time that marshaled to the disintegration of East European and USSR system.

PRINCIPLES FOR GROWTH

The rationale of above cases shows that human society will thrive when a man entitles to liberally pursue wealth for his own and, thank to his pursuance, for others who he needs to have recourse for his purpose. This is a basic principle of market economy that is made up by The Creator through the universal behavior of human being. And that a market economy works well and steadily only in a sufficient freedom society which is the automatic mechanism to reach the equilibrium of all economical aspects efficiently. Adam Smith called this mechanism as the ''Invisible hand'' which is also a Creator's law that he had found and unraveled to help develop economic study.

The study divides economic by two branches: positive economics and normative one. The first one studies the natural principles of economic factors and the mutual effects among them, i.e the economic objective realities while the second one studies the results of human's economic actions and decisions as causalities upon the above natural principles. Accepting market economy means an applying these principles only, yet it is not enough. It indispensably requires an additional mechanism to assure the governmental economic decisions are for the mass, the majority. Without this, man will head his drive, for his purpose of pursuing wealth, to content the decision makers, who are in governance instead of the layman. This moral hazard can be vehemently criticized but it is not abnormal and will, despite of vitriols hurling to it, pandemically exist and undermine any society that has not a substantial enough democracy. Such a system like this is termed as the crony capitalism that can go about as far as a middle income country and stand at that trap.

SUBSTANCE AND FORM OF DEMOCRACY

The substance of democracy is simply the observance of human rights and their integrity. It is that the compliance with the natural principles because human rights are attributed by The Creator. The more completely is observance enforced the more substantial is democracy gained. This substance of democracy does not vary because of any factor that belongs to human such as race, color, sex, language, religion, political or other opinion, national or social origin, property, birth, stage of development or other status. These things just exert an influence on the form of a democratic society that is inherently the causal result from the motion of them based on The Creator's laws including human rights. The form can vary but the substance. It must be a bottom-up result and should not be a top-down imposition that contains the anti-democratic essence already.


Human's view of social form is just able to set into existence only when it is designed upon The Creator's laws and it must persuade the peoples to subscribe to it voluntarily. Designing a subjective form then roughly forcing the subjects to grudgingly accept it as an only conventional wisdom will produce a constantly instable society because the gap between its nominal norms and the ones in reality increasingly grows, causing broken promise tumble of faith. Now that this designed form would crumble although it never exists defacto as designed. This is as what have seen like. the Third Reich in Germany and USSR in Russia.

MOTIVE OR FEAR

When a government must convince its peoples it must also motivate them. The peoples shall, by their turn, build up tremendous impulses to push what their government wants towards the better form of life. By all appearances, a social form that might literally exist in life is always a causality of the commons' actions on the creator's laws. The form may match what the governing persons want only if they match their will with the commons' will and make their desirous laws compliant with the creator's laws. Empathy of people desire and unraveling the objective natural principles are always the sine qua non in a democratic society.

Wielding state power to inflict the commons bending to a small group's willfulness would produce fear and drain resource of human capital such as motive, creativity, faith which are the most essential values for sustainable development of a society. People may kind of give up their freedom in return for their living business as long as their government can assure a stable economy growth and distribute it relatively fairly. But this mission is impossible with a low democratic society. When it fails is the time that The Creator takes His toll for breaching His laws. The toll is a humiliatingly overthrown regime and, at times, a violently bloody revolution. Not so is with a democratic society where people can change their government peacefully.

FROM FEAR TO DEPENDENCY

An anti-democratic government always, as its own disposition, delivers fear to muffle the complaints of peoples who criticize its flaws. It, however, also muffles and deludes itself, blinding its eyes before the society's reflections. Such a government can not build an unshakably viable society but an eventually moribund one. This is because dependent persons are not capable to lead their peoples to a national independence, but to a dependency. Dictators and anti-democratic governments are truly the dependent ones though they usually show up their powerfulness.

An independent man is never thoughtlessly contingent on other's critiques while a dependent is obsessively scared with them, wishfully thinking that they would cast an ugly shadow on him. He is never self-confident enough to understand that how people thinks of him is just the consequence of his own behaviors, not of other who fulminates against him. This is literally an adjunct's mind set that, when it appertains to ones who in the saddle, always conducts to repressions against their dissidents, saddling their peoples with fear to gloss over their feebleness. The bullies hide their cowardice by cruelties. The tyrannical Saddam Hussein exposed his dastardliness being caught when fleeing.

HEWING QUEST FOR DEMOCRACY AND PROSPERITY

Saddam's regime has been toppled for years yet an independence of Iraq hasn't come. This is not because of the US occupation. It just happens when the Iraqi are consciously self confident to build their own personal dependence so as to make their nation an independent. This is the MUST for all nations around the world to be truly free and independent in order to have democracy and prosperity. There are less than 1/7 worldwide population living in such countries like this while more than a half still struggling with poverty and want. The movement of national liberation after World War II had thrived and achieved more than half a century ago yet it has not brought freedom and independence to many countries in order to be democratic and prosperous. But mostly brought about totalitarianisms; demagogies; deprivations or curtailments of human rights  and freedom, frightened and dependent peoples; poverties and even famines.

Questing the world's history of democracy and prosperity stretching from the ancient Roman time to now, and hewing these categories to distill their essential substances so as to unravel their relevant natural principles. And applying these principles to find the fastest and sustainable paths to freedom, dependence, democracy and prosperity for nations is the ambition of this book - Hewing Quest for Democracy and Prosperity.

The book is about to understand the rationale and genesis of above categories, in the relations with the substance of a rule-of-law state and its various forms, as well as the role of a civil society inside it to assure the peoples playing by the rules to make it works. And how to encourage individual freedom while countervail it with the collective and universal values instead of to defeat the individualism.

The book believes that such above paths will help maintain peace and prevent war for the world.

-----------------
(+) Eminent Genevan philosopher, writer and composer of 18th-century Romanticism. His political philosophy influenced the French Revolution (1789).

Hy vọng cho Trần Huỳnh Duy Thức

 

Quỳnh Chi (RFA) - Thời gian vừa qua, có tin luật sư Lê Công Định sẽ được trả tự do. Sự việc này làm dấy lên hy vọng về những khả năng được tự do trước thời hạn đối với một số nhân vật, trong đó có ông Trần Huỳnh Duy Thức.

Nhân sự việc này, Quỳnh Chi tổng hợp một số thông tin liên quan về ông Trần Huỳnh Duy Thức.


Bản án nặng nhất

Trong phiên xử bốn nhân vật bao gồm LS Lê Công Định, Thạc Sĩ Nguyễn Tiến Trung, doanh nhân Trần Huỳnh Duy Thức và Lê Thăng Long vào tháng 1 năm 2010 với tội danh “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”, ông Trần Huỳnh Duy Thức là người nhận bản án nặng nhất với 16 năm tù giam và 5 năm quản chế.

Trước khi bị bắt, ông Thức được biết đến như một doanh nhân thành công và người hoạt động tranh đấu cho dân chủ, nhân quyền Việt Nam với những bài viết về kinh tế.
Anh Trần Huỳnh Duy Thức - Ảnh gia đình cung cấp

Tốt nghiệp đại học Bách khoa TP.HCM, năm 1993, ông Thức cùng bạn bè trong đó có ông Lê Thăng Long thành lập công ty Duy Việt, chuyên cung cấp các thiết bị vi tính tại Hà Nội. Đến năm 2000, công ty này được phát triển thành công ty EIS - Electronic Information System – nhằm cung cấp phần mềm trong ngành công nghệ thông tin. Hai năm sau, công ty con cung cấp dịch vụ điện thoại internet OCI ra đời, đặt văn phòng tại Singapore, đánh dấu một bước đột phá trong ngành công nghệ thông tin Việt Nam, cũng như những mở đường cho kế hoạch đầu tư ra các nước khác, trong đó có Hoa Kỳ. Cho đến khi trước khi bị bắt, ông Thức là tổng giám công ty OCI.

Con đường đấu tranh cho dân chủ, tự do của ông Trần Huỳnh Duy Thức bắt đầu khi ông có những ý kiến phê phán mạnh mẽ những cản trở, cũng như bất cập trong việc quản lý dịch vụ viễn thông tại Việt Nam. Thân phụ ông Thức, ông Trần Văn Huỳnh cho biết:

“Trong quá trình kinh doanh, con tôi gặp rất nhiều trở ngại, rào cản do luật lệ và qui định. Từ đó, con tôi suy nghĩ và tìm ra nguyên nhân tại sao”.

Bắt đầu từ năm 2005, ông Trần Huỳnh Duy Thức cùng với một số nhân vật, trong đó có ông Lê Thăng Long lập ra “Nhóm nghiên cứu chấn” tìm hiểu, nghiên cứu các vấn đề chính trị, kinh tế, xã hội ở Việt Nam.

Ông Trần Huỳnh Duy Thức còn lập ra ba trang blog “Trần Đông Chấn”, “Psonkhanh” và “Change We Need” nhằm viết những bài viết bình luận về thể chế chính trị, lãnh đạo, cũng như phơi bày những điểm bất cập trong xã hội. Trong số đó, phải kể đến các bài viết như “Obama, China and Vietnam”; “Việt Nam đồng đang ở đâu và sẽ đi về đâu”; “Kỷ Sửu và vận hội mới”; “Khủng hoảng – cơ hội cuối”; “Động lực cho thay đổi”…

Theo cáo trạng của Viện kiểm sát Nhân dân tối cao, từ lúc thành lập “Nhóm nghiên cứu chấn” cho đến lúc bị bắt, ông Thức đã viết khoảng 50 bài viết mang tính chất “xuyên tạc, chống đối sự lãnh đạo của Đảng”.


















Doanh nhân Trần Huỳnh Duy Thức - Ảnh gia đình cung cấp

Cũng theo bản cáo trạng này, ông Thức được cho là thành viên cốt cán của đảng Dân chủ Việt Nam (ra đời năm 1944, tự giải thể năm 1988, được cựu Tổng thư ký Hoàng Minh Chính phục hoạt vào năm 2006), và tham gia soạn thảo mảng kinh tế của quyển sách “Con đường Việt Nam”. Theo bản cáo trạng, “chiba” là bí danh mà ông Trần Huỳnh Duy Thức dùng để liên lạc với ông Nguyễn Sĩ Bình và LS Lê Công Định để trao đổi về việc soạn thảo quyển sách ấy.

Ông Trần Huỳnh Duy Thức bị bắt tháng 5 năm 2009 với tội danh ban đầu là trộm cắp cước điện thoại, sau đó bị truy tố với tội danh hoạt động chính trị nhằm “lật đổ chính quyền nhân dân”, theo điều 79 BLHS Việt Nam. Ông Thức bi ̣đưa ra xét xử cùng với ba nhân vật là LS Lê Công Định, Thạc sĩ Nguyễn Tiến Trung, và ông Lê Thăng Long. Trong đó, ông Thức bị tuyên phạt 16 năm tù giam và 5 năm quản chế - là bản án nặng nhất trong trong bốn nhân vật trên. Những nhân vật khác, nhận bản án từ 5 đến 7 năm.

Bản án dành cho bốn nhân vật này ngay sau đó bị quốc tế lên án. Trong đó, tổ chức Ân Xá Quốc Tế cho rằng “Những người này đáng ra không bao giờ nên bị bắt chứ đừng nói là bị buộc tội và nhận án tù, phiên tòa rõ ràng là sự nhạo báng công lý”.

Có những đồn đoán sau bản án của ông Thức. Nhiều người cho rằng chính vì ông không nhận tội nên không được “khoan hồng”. Tuy nhiên, nhiều người lại cho rằng bản án dành cho ông Thức quá nặng vì ông có năng lực lãnh đạo – là một sự đe dọa cho đảng Cộng sản Việt Nam.

Hy vọng từ trường hợp LS Lê Công Định

Cho đến bây giờ, thân phụ ông Thức, là một nhà giáo nghỉ hưu và có thời gian công tác tại Sở VHTT Thành phố Hồ Chí Minh, đã gởi nhiều thư kiến nghị yêu cầu giám đốc thẩm, thư kêu oan và các thư đến Chủ tịch nước Việt Nam. Đặc biệt, gần đây nhất, ông Trần Văn Huỳnh còn gởi thư đến Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama – người từng đoạt giải Nobel Hoà Bình năm 2009. Lá thư có đoạn:

“Từ năm 2008, con tôi đã thấy rõ trước vấn đề Biển Đông của Việt Nam chứa đựng những mối nguy như vậy. Trong một bài đăng trên blog vào tháng 3/2009 mang tên “Obama, China and Vietnam”, sau khi phân tích các nguy cơ đe dọa sự ổn định của thế giới, con tôi viết: “Tìm ra các chiến lược nhằm tránh được điều này cũng như để kiến tạo hòa bình và sự phát triển bền vững cho người dân khắp thế giới đang thực sự là một mệnh lệnh cấp thiết”.

Phát biểu về việc viết lá thư này, ông Huỳnh cho biết:

“Cái bài phát biểu nhận giải thưởng Nobel của ông Obama, những phát biểu đó cho tôi suy nghĩ về vấn đề nhân quyền. Tôi có trích những phát biểu của ông Obama để liên hệ đến trường hợp con tôi”.

Ông Huỳnh còn cho biết thêm, với những tư tưởng tương đồng về giá trị của hoà bình giữa tổng thống Hoa Kỳ và con trai mình, ông hy vọng công luận sẽ có cái nhìn toàn diện hơn về những việc làm của con ông. Và việc có tin LS Lê Công Định được trả tự do, càng làm dấy lên những hy vọng ấy. Đó cũng là chia sẻ của em trai ông Thức, ông Trần Huỳnh Duy Tân:

“Tôi thấy đó rất tốt. Trước hết là tốt cho LS Lê Công Định. Sau đó, tôi cũng hy vọng là những trường hợp như thế cũng được ra sớm”.

Có thể cái tên Trần Huỳnh Duy Thức không là một cái tên quá quen thuộc như LS Lê Công Định hay Thạc sĩ Nguyễn Tiến Trung. Nhưng bản án dành cho ông lại quá nặng cũng phần nào cho thấy sự ảnh hưởng của nhân vật này, nhất là những ai đã biết đến những bài viết của “Trần Đông Chấn”, “Change we need”; “Psonkhanh”.
Ông Trần Huỳnh Duy Thức, 43 tuổi, tại phiên tòa ở TP.HCM hôm 20-1-2010. AFP PHOTO.

Theo ông Trần Văn Huỳnh, vào thời điểm ông Trần Huỳnh Duy Thức bị bắt thì công ty OCI đang kinh doanh rất thành công dịch vụ điện thoại Internet tại Việt Nam và đang mở ra thị trường điện thoại quốc tế giá rẻ cho người Việt từ Mỹ, Úc, Canada, người Mehico từ Mỹ và thu nhiều ngoại tệ về cho đất nước thì bị ngăn chặn bởi các cơ quan quản lý Nhà nước. Và sau đó ông Thức bị bắt vì tội trộm cước viễn thông như các báo chí trong nước đã đưa tin vào điểm đó. Sau đó, ông Thức còn bị khởi tố về tội kinh doanh trái phép.

Sau khi ông Thức bị bắt thì Cục Thuế TP.HCM đã tiến hành thanh tra thuế đối công ty EIS và OCI. Sau hơn 2 tháng thanh tra nhưng cơ quan thuế đã không tìm thấy bằng chứng nào trốn thuế của cả EIS và OCI. Đồng thời cơ quan điều tra cũng không chứng minh việc kinh doanh trái phép của OCI nên, cuối cùng, việc khởi tố điều tra này cũng phải được hủy bỏ.

Sau khi ông Thức bị bắt, công ty EIS và OCI cũng không thể tồn tại được vì OCI không được tiếp tục cấp phép và những lãnh đạo của công ty cũng bị mời đi làm việc với cơ quan điều tra liên tục trong nhiều tháng.

19 comments:

  1. Đảng CSVN thật sự sợ hãi khi đọc bài viết nầy và những bài viết khác của Trần Huỳnh Duy Thức . Tài năng của Thức làm run sợ chế độ độc tài! Làm thế nào để các tác phẩm của Thức đến với đông đảo nhân dân VN, đặc biết là tầng lớp HSSV và trí thức? Thức chính là ngọn lữa DANCO của nhân dân VN! Làm thế nào để THDThức đem tài năng phục vụ cho nhân dân ,đất nước?

    Rất mong một ngày rất gần ngọn lữa DANCO Trần huỳnh duy THỨC thổi bùng lên trên toàn cỏi VN!

    ReplyDelete
  2. Anh vĩ đại quá . Lúc này tôi mới hiểu vì sao 14 tên bịp bợm cướp ngày kết án mức khủng khiếp cho anh .
    Nếu anh ngồi vào ghế của tên phản quốc Dũng Trọng thì Việt nam chắc chắn thành cường quốc .
    Kính chúc anh bình an !
    Dân ta sẻ vùng lên và phá nhà tù lớn này .

    ReplyDelete
  3. Trần Huỳnh Duy Thức đúng là một thiên tài, nghe nói về Anh nhiều hôm nay mới được chứng thực về tài năng của Anh> Giá như những nhà lãnh đạo họ thấm nhuần những tư tưởng này thì VN đâu chìm trong bóng tối...Mong rằng những điều gian khổ sẽ qua với anh, rất hy vọng một ngày nào đó được nhìn thấy anh trong tư cách là một vĩ nhân của một VN khác tươi sáng hơn. Cầu mong anh luôn vững chí trước sự dày vò áp bức của lũ quỷ vô tri,vô lương...

    ReplyDelete
  4. Từ trước cho đến nay, tôi cứ đau lòng khi nghĩ đến 1 bản án quá tàn bạo với em Thức.. Cầu mong tất cả những nhân trí yêu dân tộc, yêu đất nước hãy cùng nhau phá án cho Thức... Khốn nạn quá, dân chủ gấp vạn lần bọn tư sản là thế đấysao !!!

    ReplyDelete
  5. Chú HUỳnh ơi, chú có một người con tuyệt vời, con trai của chú đã trở thành người con chung của nhân dân Việt Nam,chúng tôi cũng rất tự hào vì Việt Nam còn có THDT và nhiều người khác nữa! Chúc chú mạnh khỏe chờ ngày Thức trở lại với thế giới tự do, trở lại với cộng đồng và cống hiến tài năng cho đất nước VN!
    Mong Thức mạnh khỏe và sớm được tự do!

    ReplyDelete
  6. Chắc chắn gần đây Trần Huỳnh Duy Thức cũng được Mỹ tiếp nhận như với LS Định vứa qua !
    Người tài không nên và không thể ở VN !

    ReplyDelete
  7. Thật tuyệt vời. Đất nước rất đỗi tự hào vì đã có anh. Hồn thiêng sông núi sẽ luôn phù trợ cho anh.
    Hãy giữ gìn anh cho đất nước.

    ReplyDelete
  8. Ngôi sao sáng lạng của dân tộc ViệtNam bị che khuất bởi mây đen Cộng sản.
    ...Gió thổi mây bay....
    Và ánh sáng lung linh của ngôi sao sẽ trở lại CHÓI SÁNG RẠNG NGỜI .

    ReplyDelete
  9. Thật sự hiểu,mến và phục anh Trần Huỳnh Duy Thức.
    Cỏ cây còn có ích,huống chi con người. Trời không sinh tài năng không để bị lãng phí. Sẽ sớm có ngày thoả chí bình sinh.

    ReplyDelete
  10. Ủng hộ anh Thức mau được tự do dể lo cho đất nước thoát khỏi cảnh đau buồn này. Xã hội VN bây giờ đang bị lệ thuộc vào phương Bắc do những người lãnh đạo ngu dốt mà ra.

    ReplyDelete
  11. Nhà nước CS phải chịu trách nhiệm về tội ác vùi dập tài năng đất nước. Anh Trần Huỳnh Duy Thức là ngôi sao sáng về nhân cách, trí tuệ lẫn sự cống hiến cho sự nghiệp dân chủ Việt Nam.

    ReplyDelete
  12. Những gì nhà cầm quyền kết án những người yêu nước ...chính là tự họ đã tôn vinh những người yêu nước ....Xin bác hãy hãnh diện vì đã sinh ra một người con như thế ...Xin gửi Bác ..lòng kính phục và vô cùng ngưỡng mộ Thức ...Chúc bác và Thức luôn mạnh khỏe .

    ReplyDelete
  13. Sài Gòn - Việt NamJanuary 5, 2012 at 1:43 PM

    Tôi ngưỡng mộ anh , dù đang bị ngục tù nhưng vẫn giúp cho nhiều người hiểu được sự thật và con đường dân tộc nên đi. Với chúng tôi, anh là một anh hùng. Anh sẽ là một trong những nhà lãnh đạo tương lai của đất nước. Chúng tôi tin như vậy.

    ReplyDelete
  14. Một TRẦN HUỲNH DUY THỨC bị CSVN bắt, thì người VN mình sẽ có hàng ngàn, hàng triệu TRẦN HUỲNH DUY THỨC sẽ đứng lên để lật đổ cái chế độ độc tài cộng sản trị này.

    ReplyDelete
  15. Lê huy Cường ( Đồng Tháp )January 5, 2012 at 4:26 PM

    CSVN phải sợ Trần Huỳnh Duy Thức là phải thôi!. Vì đây là 1 trong những Người sẽ dồn cái đám cô hồn này vào tử địa.

    ReplyDelete
  16. TRẦN HUỲNH DUY THỨC: Tinh hoa của dân tộc Việt Nam hiện đại! Hãy làm tất cả để cứu lấy người con Việt yêu nước này.

    ReplyDelete
  17. Tham nhũng, cướp bóc, trấn lột đầy rẫy trong bộ máy công quyền mà chúng nó cứ nhơn nhơn ra kia kìa, người ta thể hiện quan điểm thôi, nếu thấy sợ thì bỏ mẹ nó cái quyền đó trong hiến pháp đi.

    ReplyDelete
  18. Cầu chúc cho Anh được Bình An, sớm thoát khỏi nanh vuốt bọn quỷ đỏ cs.

    ReplyDelete
  19. Công an "còn đảng còn mình" và cái chính quyền Mafia này đã táng tận lương tâm hết rồi.
    Họ đã, đang và sẽ làm tất cả những gì bỉ ổi, đê tiện nhất để khủng bố mọi người dân yêu tự do và công lý. Hãy tẩy chay bọn chúng.

    ReplyDelete