Tuesday, January 3, 2012

Chuyện không muốn kể












Nguyễn Bá Chổi  - Những chuyện cười ra nước mắt, bắn ra nước đá... xảy ra trong “thời kỳ quá độ” tiến lên thời đại Đồ Đói Đồ Đần Đồ Đểu Đồ Đụm Đồ đủ thứ .., nói chung là Đồ ...con Ếch, nôm na là hồi mới “giải phóng”, thì nhiều vô kể. Kể đến bao giờ cho hết; kể đến Tết Công Gô, kể đến tuổi ông Bành Tổ chết cũng không xong. Người viết cũng không buồn kể vì sợ góp thêm phần vào đống “di sản” đã có nhiều người lưu lại vốn chẳng tốt đẹp gì nhưng lại hổ ngươi cho con cháu muôn đời mai sau. Tội nghiệp cho chúng, khi lần mò về lịch sử giống nòi sẽ phải xấu hổ vì tổ tiên mình đã phải trải qua một thuở trời ơi đất hởi như thế. 

Một lý do nữa là những chuyện “hồi mới giải phóng” kể ra sẽ làm cho triệu người vui thì cũng khiến cho triệu người ..nhột (nói theo cách chú Kiệt); lại còn mang tội đã 36 năm rồi mà vẫn còn nói xấu cách mạng, dù mặt mày cách mạng ngày càng xấu xí thảm thương, xuống cấp tệ hại theo đà tuổi tác; đó là chưa kể đến mình mẫy cách mạng tuy đang sống khoẻ nhờ ăn bạo nuốt bạo, nhưng đang bốc mùi ngày một nặng nề . “Ở đây âm khí nặng nề” . Cụ Nguyễn Du ở trên ấy chắc cũng tủm tỉm cười để yên cho thằng cháu noi gương chôm chỉa của “ông bác” Làng Sen mà “thiên tài” sửa thành của riêng mình để biết đâu sau này được xếp vào hàng nhà văn hóa của thế giới: “Đảng nay xú khí nặng nề”.

Một lý do không muốn kể nữa, là vì thương các anh bộ đội cu Hồ. Chẳng qua cũng vì hoàn cảnh, “ở bầu thì tròn, ở ống thì dài.” Giá như hồi 1954, thằng cu Chổi không dại dột vô Nam cho Mỹ Ngụy chúng kìm kẹp, nhồi nhét văn hóa đồi trụy, bắt sống cảnh phồn vinh giả tạo; cứ ở lại ngoài ấy sống dướì “thiên đường mù”, tuy trong cảnh nghèo đói nhưng là nghèo đói thật sự (chứ không phải nghèo đói gỉa tạo) , cái nghèo đói thật tình do hậu quả của Cải Cách Ruộng Đất đảng bác để lại, chỉ là khó khăn tạm thời, đợi khi có chiến lợi phẩm của Mùa Xuân Đợi Thắng 1975, ta sẽ ngồi xơi tơi bời ...

Ấy, nếu thằng cu Chổi vô phúc ở lại trong cái ống xã hội chủ nghĩa từ ngày đất nước chia đôi, 20 mươi năm sau mới chui ra, thấy Ánh Sáng Miền Nam không chóa mắt tá hỏa tam tinh sao được ; và biết đâu đã có anh bộ đội giải phóng tên Chổi người dài như cái ống bơi bơi trong bộ quân phục màu cứt ngựa rộng thùng thình, đầu nón cối chân giép râu (đúng ra thì khi vào Sài Gòn các cu cậu mang giày bố Trung Cuốc) lại còn làm nhiều chuyện tiếu lâm thảm hại hơn những chuyện người ta kể mấy chục năm qua về “hồi mới giải phóng”. Chổi rất đồng tình với bạn “Trung Tín” góp ý trong trang mạng DLB như sau:

“ Những chuyện nghe qua , chúng ta có thể cười , nhưng đừng trách các chú Bộ Đội...bởi vì do đời sống mấy chú ngày đó chỉ chịu thương , chịu khó trong rừng , nên khi ra ánh sáng con mắt nhìn còn mơ huyền ...Có trách thì trách ông bà cố nội , hay ông bà nội...nói một đường làm một hướng...”

“Chuyện không muốn kể “ Chổi kể ra đây không nhằm mục đích ...tiếu lâm khiến có thể xúc phạm đến chính sách “hoà hợp hoà giải” một chiều của đảng đề ra.Hòa hợp hoà giải một chiều, vì miệng thì cứ nói, như lời Tướng Trà, " Giữa chúng ta không có kẻ thua người thắng mà chỉ có dân tộc VN thắng Mỹ";

Từ trái sang phải: Tướng Trần Văn Trà, ông Dương Văn Minh và ông Nguyễn Văn Huyền (phó tổng thống) - Ảnh tư liệu TTXVN

Trong khi tay làm thì cứ làm ngược lại, như “tập trung cải tạo ngụy quân ngụy quyền” ,đào phá hết dấu tích nghĩa trang quân đội VNCH khắp cõi Miền Nam, chỉ còn lại nghĩa trang Quân Đội Biên Hoà thì đập phá mộ bia , giật sập tượng đài:

Nhưng chuyện Chổi kể dưới đây chỉ nhằm mục đích cung cấp chút ít “tài liệu” có được qua kinh nghiệm sống của bản thân ,với lòng kỳ vọng chút tài liệu khiêm nhường ấy sẽ làm nên vài tia ánh sáng soi rọi vào sự thật của một giai đoạn lịch sử dân tộc bị bưng bít và lật lọng để biện minh cho việc chủ xướng một cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn vô nghĩa, vô tích sự và vô duyên nhất lịch sử lòai người, gọi là “Giải Phóng Miền Nam” .

Ngày 26 tháng Tư 1975, vào lúc quá ngọ ,Trường Thiết Giáp Long Thành thuộc vòng đai phòng thủ cuối cùng của Thủ đô Sài Gòn bị pháo kích dồn dập và bị tấn công bằng bộ binh và xe tăng. Trước tương quan lực lượng quá chênh lệch mà phần yếu thuộc về mình, Đại tá chỉ huy trưởng (Trường TG) Hùynh Văn Tám lúc đó đang bận đi họp ra lệnh qua vô tuyến, tất cả phải rút ra quốc lộ 15 và dàn quânbố trí chặn đường tiến quân của địch về SàiGòn. Ngay chiều hôm đó lúc trời bắt đầu nhá nhem tối, Trung tướng Thiêt Giáp Nguyễn Văn Toàn đang làm Tư lệnh Quân Đoàn lll kiêm Tổng trấn Sài Gòn- Gia Định trên xe Jeep mui trần đích thân đến phòng tuyến và ra lệnh phải đánh chiếm lại trường TG .

Thế là bao nhiêu tinh hoa còn lạị tập trung về phòng tuyến cuối cùng : Lôi Hổ, Nhảy Dù, Thủy Quân Lục Chiến, Biệt Động Quân, Thiết Giáp quần cho tả tơi quân Giải Phóng. Nhị thức Bộ Binh Thiết Giáp hợp đồng tác chiến của bộ đội cu Hồ sao trông như “đàn bò vào thành phố” của Trịnh Công Sơn ,nên T.54 bị bắn cháy như rạ.

T.54 bị hạ nào không cháy, leo lên thấy chất đầy nịt vú .

Sáng sớm 30 tháng Tư 1975, đơn vị Chổi được lệnh về thủ đô, đến Ngã Tư Hàng Sanh quay đầu xe tăng M. 48, M. 41, thiết vận xa M.113 bố trí, nòng đại bác và đại liên hướng Bắc . Nhưng đang khi đồng bào chung quanh mang bánh mì, thuốc lá, nước ngọt đến cho thì “bổng dưng muốn khóc”. Mà Đại tá Huỳnh Văn Tám khóc thiệt qua giọng nói của ông trong máy vô tuyến, đại khái” Lệnh của Tướng Lâm Văn Phát , Tư lệnh Biệt Khu Thủ Đô ( thay thế Tướng Toàn đã biến mất từ chiều ngày 29) kéo về Công trường dân Chủ, vô hiệu hoá súng ống, chiến xa, và cho con cái mạnh ai nấy đi . Tổng thống Dương Văn Minh vừa ra lệnh buông súng, đầu hàng..”

Thay vì về công trường Dân chủ, xe dẫn đầu đã lạc đường dẫn đoàn cua sắt về Ngã Bảy Chợ Lớn . Tại đây chúng tôi đã làm đúng như lệnh trên.

Chổi theo một đồng đội về nhà anh gần đấy để thay bộ quân phục bằng quần áo thường dân . Trên đường đi bộ về nhà ông anh tận mãi Hoà Hưng, Chổi bắt gặp những đoàn xe Molotova chở đầy bộ đội hướng vào trung tâm thủ đô. Người nào cũng ngước mắt nhìn lên các toà nhà cao tầng, mồm há hốc, nếu không bịt kín lại bằng cái gì trông giống như cái nịt vú trong đống chiến lợi phẩm giải phóng được trong T.54 không may bị M.48 bắn gục .

Ngày mùng 2 tháng Năm 1975, tôi ghé nhà một đồng đội khác, nhà ở Tân Định, tên anh là Trần Châu G. Tại đây tôi “được” gặp một “người lạ” và được giới thiệu là anh em con cô cậu với bạn tôi, từ Bắc mới vào.Theo lời kể thì anh là quân y sĩ ; trước khi lên đường vào Nam anh được cha mẹ dặn vào đến Sài Gòn nhớ tìm nhà người cậu để có thể giúp được gì cho gia đình cậu bị đói rách khốn khổ dưới chế độ Mỹ Ngụy. Bạn tôi giới thiệu “người lạ” cho tôi với cặp mắt đỏ hoe khiến tôi nghĩ là do anh bạn cảm động quá sau hơn hai mươi năm anh em mới gặp nhau, lại trong cảnh bẽ bàng, nhưng sự thực không phải vậy. Khi tôi chào ra về, ông bố ghé tai tôi nói nhỏ, “thằng G. nó nằm khóc vì uất ức suốt từ hôm đó đến giờ”. Khi tôi ra về anh y sĩ bộ đội giải phóng cũng từ gĩa chủ nhà đề về lại đơn vị vì đã hết 24 giờ phép . Anh cầm trên tay gói quà của gia đình người cậu mà tôi liếc thấy trong đó có hộp kem đánh răng Hynos có hình “anh Bảy Chà da đen”, anh có vẻ bịn rịn như không muốn bước ra khỏi nhà, va nói lớn như cốy ý cho tôi nghe,” có vào đây mới biết bà con ngoài ấy quá khổ”.

Trước khi ngừng câu chuyện “hồi mới giải phóng” theo lời bạn đọc yêu cầu tôi kể trên đây, tôi xin nhấn mạnh một điều. Đó là những cái nịt vú và hộp kem đánh răng hiệu Hynos made in SaiGon tôi đưa ra không nhằm mục đích diễu cợt những người lính trận như tôi ở bên kia chiến tuyến, nhưng nhằm vào một múc đích khác mà ý nghĩa của nó tùy thuộc vào cái nhìn cũa mỗi người đọc . Nói một cách khác đây là chuyện buồn thì đúng hơn là chuyện tiếu lâm như một số bạn đọc muốn kể. Chổi mong được các bạn thông cảm cho vì đây là một trong vô vàn “chuyện hồi mới giải phóng” là nhũng chuyện không muốn kể.

Nguyễn Bá Chổi 

14 comments:

  1. Cái ngày 30/4/75 oan nghiệt đã đến với nhân dân miền nam để lại nhiều ngậm ngùi,đau thương và mất mát.Cũng giống như dân Huế mang trong lòng một Mậu thân đầy MÁU và NƯỚC MẮT mà mùa Xuân nào cũng hiển hiện về với người dân Huế.

    ReplyDelete
  2. Công an GÀI BẪY làm án ma túy thì có lạm dụng nghiệp vụ Nghành không?- Chẳng qua bị bể bát lại thêm tính sĩ của Nghành mà chơi PV Hoàng Khương thôi.Vậy lòng tự trọng của nghề báo và tình đồng nghiệp để đâu hỡi các nhà báo!Quí vị là quyền lực thứ 4 kia mà...
    Hãy dũng cảm xuống đường cho NGÀY KÝ GIẢ*để đòi công lý cho PV H.Khương thì mới chứng tỏ quí vị là nhà báo chân chính , ngược lại thì củng chỉ là đám HÈN ma cô không hơn không kém ...!!!

    ReplyDelete
  3. Thật tội nghiệp cho dân tộc Việt Nam. Cũng bị chia đôi đất nước nhưng đông đức và tây đức đã cùng nhau đi lên vì đông đức không đi giải phóng tây đức để cùng nhau trở lại thời kỳ đồ đá như Việt Nam. Cũng bị chia đôi đất nước như bắc hàn và nam hàn, dân nam hàn đã may mắn vì không bị giải phóng bởi bắc hàn cho nên bây giờ họ là niềm tự hào cho dân tộc triều tiên. Nếu bắc hàn giải phòng nam hàn thì giờ đây cả nước cũng sẽ làm nô lệ cho khắp thế giới như dân Việt Nam thôi.

    ReplyDelete
  4. Hãy nhìn thẳng vào sự thật mới nhận thấy sự kém hiểu biết ở ngay trong ta mà còn sửa đổi.Một bên với phần đông là nông dân bị tuyên truyền lừa dối,kém hiểu biết về nhiều mặt,với phần đông thứ duy nhất và hiện đại nhất đó là khẩu súng được giao cho.Và hơn nũa họ đã tuân lệnh một cách mù quáng.Đó là sự tương phản giữa xã hội tự do,dân chủ và một đội quân mù quáng.Và tất nhiên hậu quả của nó là sự tàn phá hoang dại cho đến tận bây giờ.

    ReplyDelete
  5. Thuốc đắng giả tật. Chế độ CS đã làm cho dân ta cần thật nhiều thuốc đắng qua vài thế hệ mới hết bệnh. Nếu không đủ thuốc, thế hệ nầy sẽ còn ít nhất hàng triệu người lăn ra khóc khi cử-nhân Luật NGUYỄN TẤN DŨNG bổng nhiên qua đời.
    Chưa đủ thuốc nên nhiều người còn tự mản, tự ái, không nhìn thấy trong cái chiến thắng xâm lược miền Nam họ không phải là người hùng mà chỉ là những cài máy giết đồng bào mình, bị điều khiển bởi 1 hệ thần kinh quái đản lừa gạt thanh niên mơ ước một "thiên đàng mù".

    ReplyDelete
  6. Chuyện sau 1975 ở miền Nam kể sao cho hết. Hy vọng mai mốt độc lập tự do trở lại, mình coi kịch, coi phim, coi cải lương "chuyện sau giải phóng" thì hay hết biết. Cười không sao tả xiết!

    ReplyDelete
  7. Hỡi đồng bào hãy cùng nhau đúng dậy nổi lửa lên, lật đổ chế độ CS cho bố con chúng nó chui ống cống hết, 14 thằng BCT nhốt vào hầm thủ thiêm, bịt 2 đầu lại rồi hun khói

    ReplyDelete
  8. Hãy suy nghĩ : Nếu CS , cụ thễ là HCM đừng lừa phĩnh nhân dân vào cãnh tương sát, tương t̀an. Hai miền cùng phát triễn. Sau nhân dân quyết đinh qua bầu cữ. VN bây giờ ỡ đâu trên thế giới! Mỹ xâm chiêm VN, hay bão vệ́ cho TU DO. Bây giờ VN có tự do THẬT SỰ không ?. Chiến thắng hay đưa VN vào cãnh bần cùng, tĩnh giấc và có nhận thức để KHÔNG còn bị lừa phĩnh.

    ReplyDelete
  9. Hồi chục năm trước tôi có nghe 1 câu chuyện tiếu lâm có thật do chính người miền bắc kể lại là khi giải phóng những anh chị bộ đội đó đã vào 1 số nhà người dân , lúc nấu cơm thì thấy cái bồn cầu tưởng là chỗ vo gạo và rửa rau ... đây là chuyện hoàn toàn có thật đó, không tin cứ hỏi những người có tuổi thì biết . Đó là 1 sự đau lòng về cái dân trí mang cái mác "đi giải phóng" .

    ReplyDelete
  10. Lê huy Cường ( Đồng Tháp )January 4, 2012 at 2:22 PM

    Đã nói vừa ăn cướp, vừa la làng mà... cũng vừa ăn xin vừa nói phách, cùng một bài bản như người anh em Bắc Hàn có khác gì đâu !!!!!!

    ReplyDelete
  11. quăng dép gút bai xhcnJanuary 4, 2012 at 3:31 PM

    Một sự trả thù Hèn Hạ ...
    Nhưng - Đúng với Bản Chất của Cộng Sản !

    ReplyDelete
  12. Bịt mồm!!!!!
    Đảng Cộng sản nhà ta muôn năm!!!!
    Đảng bịt mồm muôn năm!!!

    ReplyDelete
  13. Thật vậy! Nếu một chế độ mà bộ máy là người bản xứ nhưng làm việc vì quyền lợi của nước khác thì không thể gọi là độc lập.Chúng ta chung tay nhau loại bỏ chế độ thối nát này. Chế độ tàn ác này còn tồn tại bao lâu thì công dân VN còn bị lừa dối, còn khổ bấy nhiêu.

    ReplyDelete
  14. Giờ đây đất nước này, người dân Việt này mới cần giải phóng khỏi ách nô lệ XHCN, Ai là người yêu nước xin hãy lên tiếng.

    ReplyDelete