Monday, October 19, 2015

Chuyện dài “sư ông bán chùa": Một Đại Hội nhân danh Phật nhưng không có Phật


Xin phép Đào Nương trích một đoạn sau đây:"..............Việc lợi dụng danh nghĩa của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất và HT Thích Quảng Độ để kêu gọi đóng góp tài chánh dưới chiêu bài mua cơ sở cho Văn Phòng II Viện Hóa Đạo, rồi sau đó thay đổi lập trường vì lý do nào đó để chiếm hữu số tiền quyên được thì đây không phải là lần thứ nhất. Chỉ khác một điều, lần này, “sư ông bán chùa”  lại không nhận trách nhiệm mà đưa một người chưa từng sinh hoạt với Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất là LS Steven Điêu ra đứng mũi chịu sào thay cho ông.
Tuy nhiên, việc tiếm danh xưng của một tổ chức chính trị hay tôn giáo thành một tổ chức phi lợi nhuận làm của riêng không phải là một điều xa lạ với LS Steven  Điêu. Ngày 21 tháng 6, 2011, Đinh Quang Tiến, thuộc một hệ phái khác của đảng Đại Việt theo lời cố vấn của LS Steven Điêu nộp đơn xin thành lập một công ty phi lợi nhuận – a non-profit corporationcó tên là “Dai Viet Cach Mang Dang” tại Houston. Ngày 29/3/2012, nhóm này kiện ông Nguyễn Lý Tưởng, Nguyễn Đăng Lạc và Lê Quang Năng tội tiếm danh khi các lãnh tụ “thứ thiệt” này của Đại Việt Cách Mạng Đảng về họp tại Houston và Dallas. Ngày 25/4/2012 tại phiên tòa hòa giải, nguyên đơn Đinh Quang Tiến vẫn khăng khăng không chịu rút đơn. Các lãnh tụ Đại Việt lưu vong và lớn tuổi này may mắn được một đảng viên Đại Việt khác là LS Hoàng Duy Hùng đại diện. Sáu tháng sau, trước tòa, ông Nguyễn Lý Tưởng đã xuất trình giấy ra khỏi trại giam của cộng sản trong đó ghi rõ ông là một đảng viên của Đại Việt Cách Mạng Đảng, một đảng phái chính trị uy tín của Việt Nam mà nguyên đơn đã tiếm danh khi thành lập một non-profit corporation tại Houston. Sau đó các luật sư đại diện cho 3 nguyên đơn Đinh Quang Tiến, Trần Dũng Minh Dân và Nguyễn Thanh Phan rút lui. Nguyên đơn phải mướn luật sư khác thay thế.
Ngày 25/4/2013 tại một phiên tòa hòa giải, bên nguyên đơn đồng ý rút đơn kiện. Ngày 1 tháng 8, 2014, Tòa án tại Houston rút giấy phép hoạt động của công ty Dai Viet Cach Mang Dang – a non profit corporation." Danh xưng Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất và Đại Việt Cách Mạng Đảng hay VPII - Viện Hóa Đạo không phải là tên của một tiệm phở hay hủ tiếu. Khi tiếm danh xưng của Unified Buddhist Church of Viet Nam - Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất (D/B/A Van Phong II Vien Hoa Dao.) chắc là LS Steven Điêu đã quên đi chuyện công ty Dai Viet Cach Mang Dang – a non profit corporation hai năm trước đây nhưng nhiều người trong cộng đồng lại có trí nhớ dai dẳng hơn ông. Vở  tuồng “sư ông bán chùa” tiếm danh Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất qua hình thức công ty bất vụ lợi khiến cho một Phật tử bất bình nên người này đã phát tán văn bản của Tòa Án Houston rút giấy phép hoạt động của Dai Viet Cach Mang Dang, a non-profit corporation mà LS Steven Điêu làm cố vấn lên net.
Nhưng dù sao khi cố vấn cho những “ông nhô” tiếm danh của Đại Việt Cách Mạng Đảng và đưa một vị lão thành cách mạng ra tòa thì cũng không gây nhiều “tiếng vang” vì một đảng phái chính trị lưu vong, không tài sản thì cũng không khiến cho nhiều người chú ý. Nhưng Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất và HT Thích Quảng Độ lại là một chuyện khác hơn. “Sư ông bán chùa” hình như đã quên không nhắc cho luật sư của ông biết về 10 bài viết tường thuật của chính ông về những buổi quyên tiền xây chùa Phật Quang. Trên bục, chẳng lẽ “sư ông” Giác Đẳng đã quên hết những lời lẽ mà “sư ông” ca tụng công đức và dùng hình ảnh của HT Thích Quảng Độ để Phật tử khắp nơi đóng góp để xây chùa như thế nào rồi sao? "Sư ông bán chùa" đã viết trên báo Đồng Hành ngày 2 tháng 2, 2014": Tất cả vì Giáo Hội, vì ngôi chùa chung, vì HT Thích Quảng Độ. Trong Đại Hội, “Sư ông bán chùa” đã tuyên dương HT Thích Quảng Độ là một vị “Cha Chung” của Tăng Ni Việt Nam. Thế thì sao “sư ông bán chùa”  lại có thể quên đi Điều răn thứ 6 của Đức Phật: Tội lỗi lớn nhất của đời người là bất hiếu!
..........hết trích  "
Đọc đoạn văn trên để thấy lòng tham sân si của con người, trong Tôn giáo cũng có giáo gian, trong Chính đảng cũng có bọn đảng gian lái buôn chính trị. Phật tử cần biết để tránh mặt lũ sư Thích đô La, đồng hương Houston cần biết để tẩy chay bọn tiếm danh Đại Việt Cách Mạng.           Yên Kha.
Tư cách pháp nhân của “sư ông bán chùa” và
Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất
Vì sự hiện diện của LS Steven  Điêu trong HĐQT của UBCV-Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất do “sư ông” Giác Đẳng lập ra nên mọi người đều chờ đợi những câu giải thích về tư cách pháp nhân của “phe bên này” tức “phe sư ông Giác Đẳng”.  Nhưng ông LS Steven  Điêu lại không nói gì về vấn đề này mà hầu hết  phần phát biểu của ông lại nhắm vào những việc mà ông không có thẩm quyền vì ông không phải là một thành viên của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất mà người đứng đầu tổ chức này là Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ. Sự hiện diện của ông LS Steven  Điêu trong Đại Hội này trong tư cách Chủ tịch HĐQT của UBCV là một quyết định đơn thuần của “sư ông bán chùa” sau khi “sư ông” đã từ chức Chủ tịch VPII – VHĐ  và đã được  Đức Tăng Thốngchấp thuận. Sau đây là những thời điểm để ông LS Steven Điêu chiêm nghiệm:  
* Ngày 7 tháng 3, 2014 tổ chức United Budism Church of VietNam UBCV- GHPGVNTN tại Hoa Kỳ được thành lập với 3 thành viên:
- Phạm Đăng (tục danh của sư ông Giác Đẳng),
- Bà Penelope,
và không có (by-law) tức (nội quy) gì cả.
* Ngày 26 tháng 11, 2014, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất đứng tên mua chùa Phật Quang.
* Ngày 4 tháng 8, 2015: Theo Đại Hội Khoáng Đại của “sư ông bán chùa”  thì vì không thể đáp ứng được đòi hỏi của Viện Hóa Đạo trong nước nộp bản chi thu tài chánh của chùa Phật Quang mà “sư ông bán chùa”  đã xin từ chức.
* Ngày 8 tháng 8, 2015: Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ chấp thuận để “sư ông bán chùa”  từ chức. Vào ngày 8 tháng 8, 2015. Hội Đồng Đại Diện chỉ còn 2 Ủy Viên hợp pháp là bà Penelope Faulkner (Y Lan) và ông Trần Đình Minh.
* Ngày 18 tháng 8 tức 10 ngày sau đó, khi về mặt pháp lý, “sư ông” Giác Đẳng không còn là Chủ tịch VPII – Viện Hóa Đạo nữa thì ông bỗng gọi một buổi họp khẩn cấp, cho thêm 6 thành viên mới toanh vào Hội Đồng Quản Trị của UBCV, và ông luật sư Steven Dieu được cử làm Chủ tịch Hội Đồng Quản Trị. Với 1 phiếu chống của bà Ỷ Lan, 1 phiếu của ông Trần Đình Minh không đủ túc số (quorum) và đa số (majority) theo Luật của tiểu bang Texas về Nonprofit Organiation. Đây là một điều vi phạm luật pháp không có gì cần để bàn cãi
* Ngày 22 tháng 8, LS Steven Điêu đăng ký 7 thành viên bất hợp pháp (kể cả "sư ông" Giác Đẳng là người đã từ chức) và cả hai Ủy Viên hợp pháp là bà Ỷ Lan và ông Trần Đình Minh.
* Ngày 2 tháng 9, tổ chức mới UBCV của “sư ông bán chùa”  có by-law mới toanh qui định, mọi việc của UBCV sẽ do Hội Đồng Quản Trị quyết định.
* Ngày 30-9-2015 Hội Đồng Quản Trị UBCV của “sư ông bán chùa” ra thông cáo đã bán chùa Phật Quang với giá $900,000. (Giá bán 1 triệu 1 là do một Phật tử tìm ra bản khế ước bán nhà tung lên trên Net).
Như đã nói ở trên vì không phải là một thành viên của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất nên tuy là Chủ tịch HĐQT của “sư ông bán chùa” , ông LS Steven  Điêu dùng hầu hết phần nói chuyện của ông để tấn công Phòng Thông Tin Phật Giáo Thế Giới và ông Võ Văn Ái nhưng lại không nói gì về một vấn đề quan trọng mà “sư ông bán chùa”  đang phải đối diện: đó là việc HT Thích Huyền Việt, Quyền Chủ tịch VPII – VHĐ, đại diện cho Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất của HT Thích Quảng Độ đã nhờ Văn Phòng Luật Sư - Tammy Tam Tran Law Firm tống đạt cho “sư ông bán chùa”  một văn kiện chính thức yêu cầu “sư ông bán chùa”  phải cung cấp những giấy tờ liên quan tới tài sản của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất mà việc phát mãi chùa Phật Quang là một. Theo VPLS này thì “sư ông bán chùa”  khó lòng giữ được tư thế ly khai hay độc lập khi mà tổ chức VPII – VHĐ khi thành lập đã khai là một chi nhánh của một tổ chức tôn giáo “mẹ” dù ở một quốc gia khác hay một tiểu bang khác theo luật pháp của Hoa Kỳ.
Nhóm ly khai của “sư ông bán chùa” muốn gì khi biểu quyết một
Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất không tuân lệnh của
HT Thích Quảng Độ?
Như đã nói ở trên, đây là một đại hội Phật giáo không những vắng bóng Phật mà còn vắng bóng cả ngôn ngữ từ bi của Phật pháp. Ông Võ Văn Ái được gọi bằng đủ mọi thứ ngôn từ. Những diễn giả của đại hội đã quên rằng khi họ cố nhục mạ ông Võ Văn Ái thì vô hình chung, họ biến “hình tướng” của HT Thích Quảng Độ, Đức Tăng Thống của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất thành một con rối trong tay của ông Võ Văn Ái thay vì đó là một vị lãnh tụ tối cao tượng trưng cho tinh thần bất khuất của Phật giáo đồ Việt Nam chống sự đàn áp của đảng cộng sản Việt Nam.
Những phát biểu của các diễn giả lại tiền hậu bất nhất: phần trên vừa ca tụng “sư ông bán chùa” là “sáng tạo và hiện đại”, là “công đức vô lượng” trong việc tạo mãi chùa Phật Quang nhưng đoạn dưới thì lại kể khổ, lý do tại sao phải bán chùa:
- Thất hứa không trả nợ.
- Không biết cách quản trị một ngôi chùa: chỉ có khoảng 20 Phật tử đến chùa mà xung đột nhau đến độ cảnh sát phải đến can thiệp nhiều lần.
- Chùa hoạt động cả năm trời, kêu gọi Phật tử đóng góp tiền triệu mà ngần đó tu sĩ, cư sĩ, và nhất là có một luật sư như LS Steven Điêu trong vai trò của Chủ tịch HĐĐH mà không xin được một cái giấy phép để hoạt động. 
- Một chương trình phát thanh chỉ có $1,200 một tháng phải ngưng hoạt động vì không có ngân quỹ (theo ông Trần Đình Minh) nhưng lại lên tiếng chê bai Phòng Thông Tin Phật Giáo Thế Giới của ông Võ Văn Ái và bà Ỷ Lan là hoạt động không hữu hiệu, gian ác khi khai trừ hết người này đến người kia bằng giáo chỉ “dổm”.
- Vu cáo “ỡm ờ” mọi “tương tàn” của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất là do ông Võ Văn Ái mà không đưa ra được một bằng chứng nào. Nào là việc này là khiến “ai đó” không vui, việc xác nhập VP-I và VP-II khiến “ai đó” lo sợ bị mất job, ai đó… “mưu mô” cho giọng đàn bà mạo danh sư bà Như Thanh gọi cho HT Thích Quảng Độ vu cáo “sư ông bán chùa”  lem nhem… khiến cho HT Thích Quảng Độ không thích “sư ông bán chùa” …
- 20 Phật tử tới chùa còn không bảo được nhưng trong Đại Hội (không biết ai trả tiền tổ chức - hy vọng đó không phải là tiền bán chùa Phật Quang?) thì Văn Phòng Thường Trực của UBCV hiện nay gồm 8 Ủy viên, sinh hoạt theo nguyên tắc dân chủ, họp hàng tuần. Văn Phòng này sẽ mở rộng với các Ủy viên Công Cán gồm 72 người trên toàn Mỹ quốc, mở rộng Hội Đồng Quản Trị của UBCV, một chuơng trình Radio (đã ngưng phát thanh vì mỗi tháng tốn $1,200 mà thiếu ngân quỹ) và thành lập nguyệt san Đồng Hành do nhà báo Trương Sĩ Lương (TX) làm chủ bút, một Website để quảng bá tin tức Phật sự (là những việc mà Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc tế của Võ văn Ái không thể làm được nên vì thế ông Ái đã gây khó khăn cho báo Đồng Hành).
Nhà báo Trương Sĩ Lương thì cũng không phải là một người xa lạ trong làng báo. Nhưng việc ông Trương Sĩ Lương “đồng hành” với nhà chùa mới thật là một điều “lạ” với anh em trong làng. Người “đồng hành” lâu nhất với ông Trương Sĩ Lương là “anh hùng” Lý Tống. Không biết rồi đây mèo nào cắn mỉu nào? Thương người cuối đời “tu lầm chùa” hay thương “sư ông đồng hành sai đối tượng”?
Luật sư Steven Điêu đã ví von rằng “VP II của TT Giác Đẳng như một con diều đang bay lên trên bầu trời cao nhưng đã bị cắt dây.” Người cắt dây này không ai khác hơn là ông Võ Văn Ái. Ông LS Steven  Điêu lại khẳng định là Đại Hội Khoáng  Đại 2015 quyết nối lại “sợi dây” này để ngài Tăng Thống, người đã “khai trừ chúng tôi khỏi Giáo Hội” được biết.
Buồn cười thật. Đã khai trừ, đã tuyên bố ly khai thì còn mong HT Thích Quảng Độ biết đến làm gì?
Trong số những người tình nguyện cho “sư ông bán chùa” vay tiền trả nợ không thể thiếu cô hàng hoa thủ quỷ của thầy. Có cô này thì LS Steven  Điêu lo gì chuyện thiếu dây? Đàn bà nào mà không có dây! Không biết ông Steven Điêu ngây thơ thật hay giả vờ ngây thơ!
Tương Lai UBCV của “sư ông bán chùa” sau quyết định số 21 của HT Thích Quảng Độ khai trừ vĩnh viễn 6 thành viên trong đó có TT Giác Đẳng và ni sư Nguyên Thanh ra khỏi Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất
Kết thúc Đại Hội, “Sư ông bán chùa” xin sám hối và không nhận danh vị Hòa Thượng. Những người bị khai trừ vẫn tiếp tục công việc Phật Sự.
LS Steven  Điêu đã đề nghị một Mô hình Tam Hội Độc lập: Tương Trợ Lẫn Nhau, gồm có:
- Hội Đồng Giáo Phẩm dành cho các tăng ni, không có Giáo chủ.
- Hội Đồng Đại Biểu (tăng ni và cư sĩ mọi tầng lớp).
- Hội Đồng Điều Hành gồm những người có khả năng lãnh đạo, tổ chức.
“Sư ông” Giác Đẳng đồng ý với đề nghị này khi tuyên bố: Làm như cơ chế dân chủ Hoa Kỳ để có sự lắng nghe và ý kiến được tôn trọng. Trong mọi vấn đề quan trọng phải có sự đồng thuận của ba cơ cấu này.
Viết đến đây thì Đào Nương tôi không có gì để luận bàn tiếp vì những phát biểu lung tung, loay hoay và mâu thuẫn của “sư ông bán chùa”  và ông LS Steven  Điêu. Các chùa Phật giáo, các tu sĩ Phật giáo không cần theo một hệ thống, một tổ chức nào để tồn tại. Các chùa Việt Nam ngày xưa, tăng ni phải tự túc, phải trồng nông phẩm để ăn, phải ủ đậu làm tương, làm chao, làm nhang mang ra chợ bán để đổi lấy những vật dụng cần thiết. Nhà chùa đồng nghĩa với khổ hạnh. “Sư ông” trước đây vào tổ chức Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, tuân lệnh của Đức Tăng Thống đời thứ Năm tức HT Thích Quảng Độ để quyên tiền xây dựng một cơ sở sinh hoạt tại Hoa Kỳ cho tổ chức này tức là chùa Phật Quang. Khi "sư ông" xin từ chức và được HT Thích Quảng Độ đồng ý và bổ nhiệm một người khác để thay thế thì "sư ông" không tuân lệnh với lý do… đó là Giáo chỉ của ông Võ Văn Ái dù cho Giáo chỉ đó là lời từ miệng cuả HT Thích Quảng Độ. Báo cáo tài chánh thì “sư ông” Giác Đẳng không có, ông bán chùa của Giáo hội để trả nợ “tình xa” mà không thông qua ý kiến của HT Thích Quảng Độ. Bây giờ ông lại đề nghị một “tổ chức Tôn giáo như một tổ chức Chính phủ tam quyền kiểm soát lẫn nhau, bầu bán theo nhiệm kỳ không có Giáo chủ”.
Tại các nước cộng sản, các tổ chức tôn giáo đã phải tuân theo nhà nước cộng sản mà làm như thế đó nhưng người lãnh đạo vẫn là người do nhà nước chỉ định. Nhưng tự do tôn giáo không phải là như thế. Người ta cần đến tôn giáo là vì nhu cầu cuả tâm linh, cần niềm tin tôn giáo để tựa vào. Một vị thừa sai tôn giáo là một hình ảnh khả kính, khả tin, đạo đức, đại diện cho Giáo chủ của họ. Đó là những con người phải có phẩm hạnh trên con người thường, không phải là chuyện bầu bán vài năm một nhiệm kỳ mà thành. Đức Đạt lai Lạt ma, Đức Giáo Hoàng, HT Thích Quảng Độ là những Giáo chủ, là đức tin, là tín ngưỡng của tín đồ tôn giáo của các ngài. Đức tin là một tặng phẩm của Thượng Đế – a gift from God, không phải là một chuyện tam quyền, bầu bán, dân chủ hay tự do.
Đọc tuyên ngôn cuả Đại Hội và của “Sư ông” Giác Đẳng khi kết thúc Đại Hội thì lại không còn gì để nghi ngờ. Đó không phải là một “Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất không có HT Thích Quảng Độ” mà ông Võ Văn Ái và Phòng Thông Tin Phật Giáo Thế Giới chỉ là một cái cớ mà “sư ông bán chùa” chỉ muốn mượn danh Phật pháp để … mần chuyện quên đi quá khứ, kêu gọi hòa giải hòa hợp giữa đạo pháp và… dân tộc nhưng không có Phật.
Lời khuyên thứ hai trong 14 lời khuyên cuả Đức Phật là ngu dốt nhất đời người là dối trá”. Nhất là khi dối trá về những đồng tiền cực khổ của bá tánh. Thiện Tai! Thiện tai!
Đào Nương
= = = = = = =

No comments:

Post a Comment